CHƯƠNG 1: SỨ MỆNH CỦA "NGƯỜI MUA VUI" – NĂNG LỰC TRỜI BAN HAY LỜI NGUYỀN?
Sao Thiên Hỷ trong Tử Vi chủ về niềm vui, sự hài hước, duyên dáng và may mắn. Người có Thiên Hỷ thủ Mệnh thường có nụ cười rất đẹp, tính tình xởi lởi, đi đến đâu là tiếng cười rộn rã đến đó. Nhưng, phàm ở đời, cái gì quá cũng sinh biến. "Vật cực tất phản".
1.1. Nhu cầu được làm hài lòng người khác
Người Thiên Hỷ có một trực giác nhạy bén về cảm xúc (nhất là khi đi cùng các sao Đào Hoa, Hồng Loan). Họ rất sợ không khí căng thẳng. Họ sợ sự im lặng ngượng ngùng. Vì thế, mỗi khi thấy không khí chùng xuống, họ tự biến mình thành "hoạt náo viên". Họ pha trò, họ cười lớn, họ kể chuyện. Dần dần, nó trở thành một phản xạ vô điều kiện. Họ định vị giá trị của bản thân là: "Mình chỉ có giá trị khi mình làm cho người khác vui". Tư duy này cực kỳ nguy hiểm. Nó biến họ thành những "người phục vụ cảm xúc" cho thiên hạ, trong khi cảm xúc của chính mình thì bị bỏ đói.
1.2. Hài hước là lớp áo giáp kiên cố nhất
Trong tâm lý học, hài hước là một cơ chế phòng vệ cấp cao. Tại sao người ta cười cợt về nỗi đau của chính mình? Vì khi biến nỗi đau thành trò đùa, nó bớt đáng sợ hơn. Người Thiên Hỷ thường dùng nụ cười để che giấu sự tổn thương.
Khi bị thất tình, họ cười: "Ôi dào, cũ không đi mới sao đến, tớ lại được tự do muôn năm!" (Nhưng về nhà họ khóc như mưa).
Khi gặp thất bại, họ cười: "Đời mà, phải đen thôi, đỏ quên đi". Họ cười để ngăn không cho người khác nhìn thấy sự yếu đuối. Họ cười để người khác không phải thương hại mình. Và quan trọng nhất, họ cười để đánh lừa chính bộ não của mình rằng: "Mình ổn".
CHƯƠNG 2: NGHỊCH LÝ "GÃ HỀ BUỒN" – ÁNH SÁNG CÀNG RỰC RỠ, BÓNG TỐI CÀNG THÂM SÂU
Tại sao người mang lại niềm vui lại cô đơn?
2.1. Sự cạn kiệt năng lượng cảm xúc
Bạn hãy tưởng tượng cảm xúc con người như một cục pin. Người bình thường dùng pin để sống cho mình. Người Thiên Hỷ dùng pin để "phát điện" cho cả thế giới. Ban ngày, họ dốc hết 200% năng lượng để cười nói, để lắng nghe, để khuyên giải bạn bè. Họ như một miếng bọt biển hút hết năng lượng tiêu cực của người khác và trả lại năng lượng tích cực. Đến khi đêm về, cánh cửa phòng đóng lại, cục pin của họ cạn sạch. Họ rơi vào trạng thái "Sập nguồn". Họ không còn sức để nói, không còn sức để cười, thậm chí không còn sức để nhấc điện thoại lên. Lúc này, sự cô đơn ập đến như một cơn lũ. Cảm giác trống rỗng (Void) xâm chiếm tâm hồn. Họ tự hỏi: "Mình làm mọi người vui, nhưng ai sẽ làm mình vui đây?".
2.2. Bi kịch "Không ai tin gã hề biết khóc"
Đây là nỗi đau lớn nhất. Vì bạn luôn cười, nên mọi người mặc định là bạn Mạnh Mẽ và Vô Tư. Bạn bè tìm đến bạn để than thở, vì họ nghĩ bạn lạc quan, bạn sẽ vực họ dậy. Nhưng khi bạn buồn, bạn muốn tìm ai đó để chia sẻ, bạn lại chần chừ.
"Mọi người quen thấy mình vui rồi, giờ mình than thở liệu họ có chán mình không?"
"Chuyện của mình nhỏ xíu, nói ra làm phiền người ta." Thậm chí, khi bạn dũng cảm nói: "Tớ buồn lắm", người ta lại tưởng bạn đang đùa: "Thôi đi ông tướng, ông mà buồn cái gì, lại diễn sâu rồi!". Câu nói vô tình ấy như nhát dao cứa vào tim Thiên Hỷ. Thế là họ lại đeo mặt nạ lên, lại cười: "Ừ, đùa đấy, tớ thì có gì mà buồn". Và cứ thế, nỗi buồn bị nén chặt vào trong, lên men thành nỗi cô độc tuyệt đối.
CHƯƠNG 3: THIÊN HỶ VÀ CÁC CÁCH CỤC "CƯỜI RA NƯỚC MẮT"
Trong Tử Vi, Thiên Hỷ không bao giờ đứng một mình. Vị trí và sao đi kèm sẽ quyết định sắc thái của nụ cười.
Thiên Hỷ ngộ Không Kiếp (Sự điên loạn của nụ cười): Đây là cách cục của những nghệ sĩ tài hoa nhưng bạc mệnh, hoặc những người có tâm lý bất ổn (như nhân vật Joker). Họ cười trên nỗi đau. Cảm xúc của họ dao động cực mạnh: Vừa cười ngặt nghẽo đó, đã có thể khóc nức nở ngay. Họ dùng sự hài hước đen (Dark Humor) để châm biếm cuộc đời và châm biếm chính nỗi khổ của mình.
Thiên Hỷ ngộ Cô Thần, Quả Tú (Gã hề cô độc): Đây là hình tượng chuẩn xác nhất của bài viết này. Bên ngoài (Thiên Hỷ) thì xởi lởi, thân thiện, ai cũng chơi được. Bên trong (Cô Quả) thì xa cách, lạnh lùng, không ai thực sự chạm được vào trái tim họ. Họ có hàng trăm người bạn nhậu, nhưng không có một người tri kỷ để khóc cùng.
Thiên Hỷ ngộ Tuần, Triệt (Nụ cười gượng gạo): Niềm vui của họ luôn bị kìm hãm, đứt đoạn. Cuộc đời họ thường gặp cảnh "vui chưa tày gang thì buồn đã ập tới". Lâu dần, họ hình thành một nỗi sợ: Sợ Hạnh Phúc. Họ không dám cười quá to, không dám vui quá trọn vẹn, vì họ sợ ngay sau nụ cười đó là một tai họa đang rình rập.
CHƯƠNG 4: HÓA GIẢI – HỌC CÁCH "KHÓC" ĐỂ ĐƯỢC "CƯỜI" THẬT SỰ
Gửi những ngôi sao Thiên Hỷ đang lạc lối, Đã đến lúc bạn phải tháo mặt nạ xuống để thở rồi.
4.1. Chấp nhận "Quyền được buồn"
Hãy nhớ kỹ: Bạn là con người, không phải là thánh thần, cũng không phải là cái máy phát nhạc vui vẻ. Bạn có quyền được yếu đuối. Bạn có quyền được sụp đổ. Bạn có quyền được khóc lóc thảm thiết mà không cần giữ hình tượng. Hãy nói với bản thân: "Hôm nay mình mệt, mình không muốn cười nữa". Và cho phép mình chui vào chăn, tắt điện thoại, mặc kệ thế giới ngoài kia.
4.2. Tìm kiếm "Khán giả của sự thật"
Trong danh sách bạn bè dài dằng dặc của bạn, hãy lọc ra 1-2 người thực sự sâu sắc (có thể là những người mệnh Đồng Lương, hoặc những người từng trải). Hãy thử một lần hạ cái tôi xuống, gỡ bỏ lớp áo giáp hài hước ra, và nói chuyện với họ một cách nghiêm túc về nỗi đau của bạn. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy: Người ta yêu quý bạn không phải vì bạn làm họ cười, mà vì chính con người thật của bạn. Khi bạn dám khóc trước mặt ai đó, đó là lúc mối quan hệ chuyển từ Xã Giao sang Thân Tình.
4.3. Chuyển hóa từ "Hỷ" (Vui vẻ) sang "Lạc" (An nhiên)
Thiên Hỷ là niềm vui của cảm xúc (vui - buồn - giận - hờn). Loại niềm vui này rất bấp bênh, có đó rồi mất đó. Hãy nâng cấp tâm hồn mình lên cảnh giới của sự An Lạc. An Lạc không cần phải cười ha hả. An Lạc là sự bình yên tĩnh lặng trong tâm hồn, dù ngoài kia bão tố. Thay vì lao ra ngoài tìm kiếm tiếng cười ồn ào, hãy tập tìm niềm vui trong sự tĩnh lặng: Đọc sách, thiền, trồng cây, viết lách. Khi tâm bạn Tĩnh, bạn không cần phải "diễn" vai người vui vẻ nữa. Nụ cười lúc này sẽ nở ra từ trái tim, nhẹ nhàng như hoa sen, chứ không phải nụ cười huyên náo như pháo nổ.
LỜI KẾT: THƯƠNG LẮM NHỮNG NỤ CƯỜI MÉO MÓ
Viết cho bạn, người đang cầm chiếc điện thoại này và có thể vừa trải qua một ngày dài gồng mình để làm vừa lòng thiên hạ.
Tôi biết, đóng vai người hạnh phúc rất mệt. Tôi biết, đằng sau những icon "mặt cười" bạn gửi đi, là một khuôn mặt không cảm xúc.
Nhưng bạn ơi, Vũ Trụ ban cho bạn sao Thiên Hỷ không phải để bạn đeo mặt nạ. Vũ Trụ ban nó cho bạn vì Ngài biết cuộc đời này quá nhiều khổ đau, và cần những thiên sứ mang ánh sáng đến để xoa dịu nhân gian. Bạn đã làm rất tốt sứ mệnh xoa dịu người khác rồi. Giờ là lúc bạn phải xoa dịu chính mình.
Đừng sợ bóng đêm. Đừng sợ sự cô đơn. Vì chỉ trong sự tĩnh lặng của bóng đêm, bạn mới nghe được tiếng thì thầm của trái tim mình. Hãy ôm lấy "Gã Hề Buồn" bên trong bạn, vỗ về nó, nói với nó rằng: "Không cần diễn nữa đâu. Về nhà rồi. Khóc đi cho nhẹ lòng."
Khi nước mắt rơi xuống, cũng là lúc nụ cười chân thật nhất sẽ nảy mầm.
Thấu cảm và Trân trọng.